bâng khuâng
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Tính từ:
- Buồn nhớ lâng lâng, không rõ ràng: Trạng thái cảm xúc mơ hồ, thường là nỗi buồn hoặc nỗi nhớ nhẹ nhàng, man mác, không dứt khoát.
- Có ý nghĩ luyến tiếc, ngẩn ngơ: Cảm giác bịn rịn, tiếc nuối về một điều gì đó trong quá khứ hoặc sắp qua đi, khiến tâm trạng trở nên thơ thẩn.
Ví dụ sử dụng
- Tính từ:
- Lòng tôi bâng khuâng khi nhìn theo bóng người đi xa. (Tâm trạng tôi man mác buồn khi nhìn theo bóng người đi xa.)
- Cô ấy có vẻ bâng khuâng khi nhớ về những kỷ niệm cũ. (Cô ấy có vẻ ngẩn ngơ, luyến tiếc khi nhớ về những kỷ niệm cũ.)
- Một cảm giác bâng khuâng thoáng qua trong lòng anh. (Một cảm giác buồn nhớ mơ hồ thoáng qua trong lòng anh.)
Các cách sử dụng nâng cao
"bâng khuâng trong dạ": cảm thấy bồn chồn, man mác buồn trong lòng.
- Nghe tin ấy, lòng tôi bỗng bâng khuâng trong dạ. (Nghe tin ấy, lòng tôi bỗng thấy bồn chồn, man mác buồn.)
"bâng khuâng kẻ ở người đi": cảm giác lưu luyến, quyến luyến giữa người ở lại và người ra đi.
- Giây phút chia tay, ai nấy đều bâng khuâng kẻ ở người đi. (Giây phút chia tay, ai nấy đều lưu luyến, người ở kẻ đi.)
Biến thể và từ gần giống
Bâng quơ (tính từ): không rõ ràng, không có mục đích cụ thể (thường dùng cho hành động, lời nói).
- Anh ấy chỉ nói bâng quơ vài câu rồi đi. (Anh ấy chỉ nói vài câu không rõ mục đích rồi đi.)
Ngẩn ngơ (tính từ): đờ đẫn, mất hồn vì cảm xúc mạnh (như ngạc nhiên, buồn bã, yêu đương).
- Cô ấy đứng ngẩn ngơ nhìn theo. (Cô ấy đứng đờ đẫn nhìn theo.)
Từ đồng nghĩa
- Lâng lâng: cảm giác nhẹ nhàng, bồng bềnh, thường là vui sướng hoặc say (như say rượu, say tình), nhưng cũng có thể chỉ nỗi buồn mơ hồ.
- Man mác: (cảm giác) lan tỏa nhẹ nhàng, thường là nỗi buồn hoặc nỗi nhớ.
- Bồn chồn: trạng thái không yên, lo lắng, sốt ruột.
Thành ngữ liên quan
- "Bâng khuâng đứng giữa đôi dòng nước": (thành ngữ/văn chương) chỉ tâm trạng phân vân, lưỡng lự, không biết chọn lựa hướng đi nào.
- Anh ta như đang bâng khuâng đứng giữa đôi dòng nước, không biết nên quyết định ra sao. (Anh ta như đang phân vân giữa hai lựa chọn, không biết nên quyết định thế nào.)
- tt. Buồn nhớ lâng lâng, không rõ ràng, xen lẫn với ý nghĩ luyến tiếc ngẩn ngơ: bâng khuâng kẻ ở người đi bâng khuâng trong dạ.